和述古冬日牡丹四首 其二

花开时节雨连风,却向霜馀染烂红。漏泄春光私一物,此心未信出天工。

注音版

hé shù gǔ dōng rì mǔ dān sì shǒu qí èr和述古冬日牡丹四首 其二sòng dài宋代sū shì苏轼
huā kāi shí jié yǔ lián fēng.花开时节雨连风。què xiàng shuāng yú rǎn làn hóng.却向霜馀染烂红。lòu xiè chūn guāng sī yī wù.漏泄春光私一物。cǐ xīn wèi xìn chū tiān gōng.此心未信出天工。

^回到顶部^